Xoá nhoà kỷ niệm

Xoá nhoà kỷ niệm yêu thương cũng như một cái cây, phải nhẫn nại mới có thể nhìn cây tươi tốt, quả ngon trái ngọt. Xoá nhoà kỷ niệm vậy nhưng chúng ta dường như đã đi ngược lại với điều đó, chỉ cần “thừa” một chút thôi, mọi thứ đã khác rồi…

Em biết không, cái cảm giác một người đã từng là của mình, từng nằm trọn trong vòng tay mình, từng nũng nịu như một chú mèo nhỏ, rồi một ngày gặp lại bỗng trở thành người dưng, xa cách, lạnh lùng, cảm giác này khiến nhiều khi tim anh như chết nghẹt.

Nhiều lần muốn khi bên nhau, anh giang tay ôm chặt lấy em

(Thật lòng anh cũng muốn thế)

Từng lời hứa khi ta bên nhau có về với em

(Anh luôn vẫn suy nghĩ về)

Và rồi tình yêu đã đến với em nhưng sao nụ hôn đầu tiên với anh vẫn nơi đây

(I don’t know, my baby girl)

Xin hãy đến với em lấy đi trái tim này…

Anh từng nghĩ không có gì có thể thay đổi được, nhưng hóa ra, thời gian là thứ tàn khốc nhất, lấy đi tình yêu của đôi mình. Hoặc là mình không đủ quan trong, không đủ để cần, không đủ nhớ, không đủ để bên nhau. Hoặc là mình quan tâm không đủ, giận hờn không đủ, yêu thương không đủ. Nhiều khi nhìn chỉ muốn kéo em lại mà ôm thật chặt, nhưng dường như, những vòng ôm bây giờ nếu có, có chăng thì cũng khác xưa rồi.

Ngày lại ngày em vẫn nguyện cầu, chờ mong anh đến với em

Để rồi từng ngày quạnh vắng nơi đây, làm mây đen giăng lối đến tâm hồn

Hãy cứ đến đánh thức những nỗi đau của em

Và xin thời gian quay lại cho em được có anh, để chơi vơi bên anh…

Trong tình yêu, điều khiến chúng ta sợ hãi nhất, đó là im lặng. Những khi không thể biết mình muốn gì, không biết mình nên làm gì, mình cần làm gì, thế rồi chúng ta chỉ biết im lặng. Tưởng rằng im lặng sẽ khiến mọi chuyện qua đi trong nhẹ nhàng, nhưng thật ra, càng im lặng, trái tim càng đau, càng không nói được gì, trái tim càng rỉ máu. Chỉ mong có thể ngủ một giấc, tỉnh dậy nhận ra đây là cơn ác mộng, rồi thực tại đưa em về bên anh, như ngày xưa…

Kể từ ngày anh đã xa em, với anh yêu thương không còn

Và cuộc đời này khi thiếu vắng em yêu, anh vẫn đi tìm nụ cười để quên

Oh love you tonight, điệu nhạc buồn này rồi chợt cất lên

Mặc dù thật sự anh đã cố giấu, anh đã cố giấu

Ánh mắt ấy bên ai?

“Không cần phải cố quên một người mà trong tâm ta còn rất nhớ. Duyên số đẩy đưa, người chỉ đi cùng ta có bấy nhiêu đường thôi…”, ấy vậy mà, càng nhớ lại càng day dứt, càng nhớ lại càng yêu. Cuộc đời này khi thiếu vắng em yêu, vẫn sống, vẫn ăn, vẫn cười, vẫn thảnh thơi nhưng không thể dứt. Khi mọi cuộc vui kết thúc, là lúc nỗi buồn giăng kín mắt anh. Nhiều khi anh tự hỏi mình rằng: Em còn nhớ hay em đã quên?

Anh yêu không quay về, em nhận ra yêu anh nhiều hơn

Và nhiều khi dù đã cố quên đi, mà sao em vẫn thao thức mỗi đêm về

Anh đã cố gắng xóa nhòa, nhưng sao anh không thể thoát ra

My lady, trong anh đã mất đi cảm giác yêu ai hơn cả chính mình…

Xoá nhoà kỷ niệm khó khăn lắm mới chạm được vào một người trong cuộc đời này, rồi lại càng khó khăn hơn để đưa người ấy ra khỏi cuộc sống của mình. Xoá nhoà kỷ niệm dù đã từng yêu một người hơn chính bản thân, từng nghĩ có thể đi chung một con đường nhưng rồi cuối cùng, mỗi người cũng rẽ về một hướng. Những vòng ôm giờ đã thành quá vãng, những kỷ niệm muốn xóa nhòa, nhưng không thể thoát ra…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *